Dư Văn Tâm cũng cực kỳ giật mình, hắn còn chưa từng thấy Thăng Nguyên Cảnh nào dám cứng nhận một lần công kích của hắn như thế. Hắn có chút suy nghĩ, nhất thời tỉnh ngộ:
- Ngươi dùng bí thuật, thu nhỏ lại thân thể của mình, cái vẻ ngoài này... Chỉ là xác không mà thôi.
Chẳng trách dáng dấp tương đương Lăng Hàn, chẳng trách dám ăn mình một đòn, này căn bản không phải là thân thể chân thực.
- Ngươi dùng bí thuật...
Tiểu Cốt lần thứ hai học vẹt.
Dư Văn Tâm giận dữ, lúc này ngươi lại còn như vậy, đây là miệt thị ta đến cỡ nào? Hắn hét dài một tiếng, giết về phía Tiểu Cốt, tay phải rung lên, đã có thêm trường kiếm màu đen, phù hiệu đại đạo nhảy lên, bộc lộ tài năng.
Tiểu Cốt ra quyền đón nhận, oành oành oành, cùng Dư Văn Tâm cứng đối cứng.
Trên thực tế hắn chỉ là một khúc xương, không có thân thể máu thịt, nắm đấm chính là quy tắc thiên địa biến thành, tự nhiên không sợ cùng lợi khí đấu đối diện.
Hai đại cường giả Thăng Nguyên đấu đối diện, căn bản không có mấy người có thể ở một bên quan chiến, không ai không dồn dập lui lại.
Tiểu Cốt chỉ là bị động phòng ngự, ngoại trừ đối đầu người tu luyện hệ thống khác, hắn đối với người nào cũng sẽ không nhấc lên sát ý.
Nhưng sức chiến đấu của hắn thực không yếu, mặc cho Dư Văn Tâm công kích làm sao cũng vô dụng, như núi cao không ngã.
Ngay ở lúc ác chiến, hai đạo khí tức đáng sợ xuất hiện.
Giữa bầu trời, hiện ra một đôi nam nữ, mặc dù là cùng nhau xuất hiện, nhưng hiển nhiên không phải một nhóm, hai người trong lúc đó cách đủ khoảng cách, bảo đảm dù đối phương đột nhiên làm khó dễ cũng có đủ thời gian phản ứng.
- Kim Ô Giáo Thạch Hoành.
- Vân Lãng Cốc Ngải Ngọc.
Hai nam nữ này phân biệt tự giới thiệu, mỗi người đều cực kì kiêu ngạo.
Bọn họ đều là Thăng Nguyên Cảnh!
Cho dù là ở Tây Tiên Vực, Thăng Nguyên Cảnh cũng có thể được gọi là cường giả cấp cao nhất, trên bọn hắn chỉ có Tiên Vương, nhưng Tiên Vương có thể có mấy vị?
- Thạch huynh, Ngả tiên tử.
Phí Cường chắp tay chào, vừa nghe lai lịch của hai người này liền biết, bọn họ phân biệt là vì Dư Hoa Thanh cùng Chúc Tuệ Vân đến.
- Thánh nữ giáo ta bị giết, bản tọa phụng mệnh mà đến, truy bắt hung đồ.
Ngải Ngọc nói, thần thức trải ra, bao phủ toàn bộ Bách Long Thành.
- Một người là Kỷ Vô Danh, trong tay nắm một tiểu cung, một người là Lăng Hàn, thân cao bảy trượng, thân hình như tảng đá.
... Còn xong chưa?
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, sau này thời điểm mỗi người nói tới hắn, đều trước tiên nói một câu như vậy sao?
Thạch Hoành không nói gì, hắn là trên nửa đường gặp phải Ngải Ngọc, song phương mục tiêu tương đương, cũng là muốn truy bắt Kỷ Vô Danh cùng Lăng Hàn.
Nếu Ngải Ngọc đã mở miệng, hắn đơn giản liền không nói lời nào, ngược lại những người phía dưới kia chỉ là tiểu nhân vật Phân Hồn Trảm Trần, hắn ngay cả nhìn thẳng cũng chẳng muốn.
Phí Cường chỉ chỉ Lăng Hàn:
- Chính là hắn.
Tiểu tử này cũng thật gan to bằng trời, giết mấy người Thiên Thanh Nguyệt lại không mau mau chạy trốn, còn tới tham gia đan đạo tỷ thí. Càng khéo chính là, tiểu tử này lại còn được số một!
Ngải Ngọc uy nghiêm đáng sợ nhìn Lăng Hàn nói:
- Kỷ Vô Danh ở đâu?
- Ta không phải bảo mẫu của hắn, làm sao biết hắn ở đâu?
Lăng Hàn vuốt hai tay, đối phương thế tới hung hăng, cực kỳ địch ý, coi như hắn thả tư thái đến mức thấp hơn cũng vô dụng.
Vậy tại sao hắn còn phải nuốt giận vào bụng?
Lại nói, sau khi tiến vào bí cảnh vốn là sinh tử tự phụ, nếu không còn vào cái rắm a.
- Quả nhiên là nghiệt súc coi trời bằng vung, lại dám nói chuyện với bản tọa như thế!
Sắc mặt của Ngải Ngọc phát lạnh, lộ ra sát ý.
- Ít nói nhảm, bắt người.
T